Sunday, 29 November 2015

Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần

Trong căn nhà cấp 4 trống hoác, 1 thanh niên 19 tuổi bị xiềng xích cạnh cửa sổ, trên người trần truồng không mảnh vải che thân. Nhiều năm qua, cậu được chăm sóc bởi bàn tay của người đàn ông bị điếc

Sau khi nghe câu chuyện đầy thương tâm về hoàn cảnh của ông Nguyễn Văn Hoàn (SN 1962), chúng tôi tìm về thôn Mai Long, xã Xuân Lộc, huyện Can Lộc (Hà Tĩnh)

Lòng vòng qua nhiều đoạn đường làng nhỏ, hỏi thăm nhiều người, chúng tôi cũng tìm ra nhà ông Hoàn khi trời đã xế trưa. Ngay khi vừa đặt chân vào ngôi nhà cấp 4 trống hoắc và không có gì quý giá, tôi đã bắt gặp ngay cảnh tượng cậu con trai của ông Hoàn là Nguyễn Thế Lộc An (SN 1996) bị xiềng xích nơi cạnh cửa sổ, trên người trần truồng không mảnh vải che thân.

Hỏi ra mới hay, do mắc căn bệnh tâm thần đã mấy năm nay nên gia đình đành đau lòng xích An lại một chỗ, tránh gây nguy hiểm cho người xung quanh.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 1
Cuộc sống của An giờ đây chỉ có luẩn quẩn quanh góc nhà với sợi xích trói tay.
Bắt đầu câu chuyện về hoàn cảnh khó khăn của gia đình ông Hoàn, bà Hà Thị Hiền (chị vợ của ông Hoàn) cho biết, em gái bà là Hà Thị Hòa (SN 1964) nên duyên vợ chồng với ông Hoàn vào năm 1991. Sau ngày về chung sống với nhau, hai vợ chồng sinh được 4 người con, nhưng số phận bất hạnh đã cướp mất mạng sống của một cậu con trai do căn bệnh viêm màng não.

Nay gia đình chỉ còn lại 3 người con (2 gái, 1 trai) nhưng 2 đứa mắc bệnh hiểm nghèo, còn đứa con gái út do hoàn cảnh khó khăn nên người thân đã gửi vào cửa phật để nương nhờ, chăm sóc.

Chia sẻ khi đôi mắt đã ngân ngấn nước, bà Hiền nói: Tội nghiệp lắm chị à, gia cảnh bi đát vô cùng. Mỗi khi nhắc đến tôi lại không cầm được nước mắt, thương em, thương cháu rất nhiều mà đành bất lực. Bản thân chú Hoàn thì mang căn bệnh câm điếc bẩm sinh, sức khỏe rất yếu. Được mỗi đứa con trai là trụ cột thì lại mắc phải căn bệnh tâm thần, phải xiềng xích một chỗ.

Theo đó, qua tìm hiểu được biết, người con gái của ông Hoàn là Nguyễn Thị Thủy (SN 1993), sinh ra em đã mang trong mình căn bệnh tim bẩm sinh. Dù bệnh tật nhưng thương cha, thương mẹ, Thủy đã lặn lội ra tận miền Bắc kiếm việc để nuôi sống gia đình.

Còn Nguyễn Thế Lộc An là con trai thứ 2 của ông Hoàn. Ngày sinh ra, An hoàn toàn bình thường như bao bạn bè cùng trang lứa, em vẫn đến trường học tập. Sau đó, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, An đành bỏ học giữa chừng để vào Nam làm thuê phụ giúp bố mẹ. Thế nhưng, sau ngày mẹ mất được một tuần, An bỗng dưng phát bệnh tâm thần cho đến nay. Từ ngày bị bệnh đến nay, cuộc sống của em là chuỗi những ngày tháng bị xiềng xích, la hét và đập phá đồ đạc.

Được biết, những khi lên cơn, em còn đập đánh cả người thân. Nhìn cậu trai đang tuổi ăn, tuổi lớn với ánh mắt đến vô hồn, chúng tôi tự nghĩ, bằng tuổi em, bạn bè đã giúp đỡ được bố mẹ, đã hỗ trợ được gia đình. Còn em, xiềng xích ấy đã khóa chặt cả tuổi trẻ của chàng trai điên dại.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 2
Bà Hiền chia sẻ với PV. 

Khi nghe chúng tôi nhắc đến bà Hòa, bà Hiền không giấu được nỗi xúc động: Bố mẹ tôi sinh được mỗi 2 chị em, ngày em tôi lấy ông Hoàn, tôi cũng vui mừng bởi từ này có người san sẻ buồn vui với em. Sau ngày các cháu được sinh ra, tôi lại thêm hy vọng rằng con cái chú ấy sẽ đỡ đần đi những thiệt thòi của bố mẹ. Vậy mà sự đời thật không thể ngờ được khi các cháu giờ đây lại trong cảnh bệnh tật.

Qua chia sẻ của bà Hiền, được biết, khi sinh đứa con gái út bà Hòa đã đổ bệnh tâm thần. Trong một lần lang thang trên đường, bà đã bị tai nạn qua đời, để lại người chồng câm điếc cùng 3 đứa con bệnh tật, thơ dại.

Thấy chúng tôi đánh mắt nhìn ngôi nhà và cậu con trai điên dại, với đôi mắt ngấn nước, ông Hoàn khua tay ra hiệu nói chuyện. Được một người hàng xóm nói lại, chúng tôi mới hay ông Hoàn đang nói đến việc An bị bệnh và muốn đưa con đi chữa trị tại bệnh viện. Nhìn ánh mắt ông, có lẽ như ông đang bất lực trước số phận và nỗi khát khao được chữa bệnh cho con trai.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 3
Nhìn cậu con trai điên dại, người cha câm điếc như ông Hoàn đành bất lực 

Mỗi ngày, ông Hoàn đều lang thang đi ăn xin ở nhiều vùng, còn An, phải xích lại một chỗ ở góc nhà. Gần đây sức khỏe của ông yếu đi, bệnh tình của An lại nặng thêm nên phần lớn sinh hoạt, sinh hoạt hai cha con phải nhờ vào sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng.

Chị Đặng Thị Phượng, hàng xóm gần nhà ông Hoàn cho biết, hoàn cảnh gia đình ông này thực sự không biết diễn tả như thế nào. Tội nghiệp vô cùng, hằng ngày, chúng tôi cũng chỉ giúp đỡ được các công việc như cho An ăn, thay quần áo và cho em uống thuốc mà thôi. Mỗi khi lên cơn An lại la hét, đập phá thậm chí là chạy thục mạng xung quanh xóm.

Được biết, hiện tại 2 cha con ông Hoàn được nhận trợ cấp số tiền 360.000 đồng/tháng. Tuy nhiên, số tiền này cũng không đủ sống chứ chưa nói đến tiền thuốc mỗi tháng 1,2 triệu đồng của An.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 4
Căn nhà cấp 4 trống không là nơi sinh sống của ông Hoàn và người con trai bị tâm thần. 

Chia sẻ về hoàn cảnh của gia đình ông Hoàn, ông Nguyễn Thành Công, Xóm trưởng xóm Mai Long cho biết: Hoàn cảnh gia đình ông Hoàn rất khó khăn. Bản thân ông Hoàn bị câm điếc bẩm sinh, chỉ đi ăn xin để kiếm sống. Đứa con trai duy nhất bị tâm thần phải xích một chỗ. Chính quyền xóm, xã cũng đặc biệt quan tâm đến hoàn cảnh này. Chúng tôi cũng rất mong các nhà hảo tâm có thể giúp đỡ để An được chữa trị và bớt đi phần nào gánh nặng của gia đình.

Chia tay ông Hoàn ra về, chúngtôi vẫn mãi không quên hình ảnh người đàn ông già với đôi mắt buồn bên cạnh cậu con trai ngây dại lâu lâu bật lên những tiếng cười vô thức. Liệu rồi đây, khi ông Hoàn già đi, không còn khả năng chăm sóc, tương lai của An rồi sẽ đi về đâu….

Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt

20 năm nay sống trong chật vật thiếu thốn, bà lão này chỉ mong trời phật thương tình, đừng để khối u này “nuốt” mất bên mắt còn lại, để những năm tháng cuối đời tôi vẫn có thể nhìn thấy chút ánh sáng

Trong căn nhà nhỏ tuềnh toàng bên sườn đồi, thậm chí còn không thể che nổi nắng mưa, ở xóm Tắc Căng, xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, bà Triệu Mùi Chài, 62 tuổi, luôn phải khổ sở chống chọi với khối u khổng lồ đã làm biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Nhìn khối u căng bóng, chỉ trực vỡ tung bất cứ lúc nào, nhiều người không khỏi xót xa, ái ngại thay cho bà.

Cũng như bao người phụ nữ dân tộc Dao khác nơi vùng núi này, bà Chài sinh ra vốn là người con gái rất đẹp. Đến nay, người dân quanh đó vẫn luôn hết lời khen ngợi đức tính đảm đang, chịu thương, chịu khó của bà.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 1
Bà Triệu Mùi Chài, 62 tuổi. Ảnh: Hoài Phương
 
Rồi bà cũng lấy chồng, sinh con. Đến nay bà có tổng cộng 5 người con. Dù cuộc sống nghèo khó, nhưng vợ chồng bà hết mực yêu thương nhau, cùng nhau chăm sóc, nuôi dạy con cái.

Tuy nhiên, tai họa bắt đầu giáng xuống gia đình, khiến cuộc sống của bà bị xáo trộn hoàn toàn. Đó là khi bà 40 tuổi, trên mặt bà xuất hiện một nốt mụn nhỏ bằng đầu ngón tay.

Nhà nghèo, không có điều kiện đi khám, hơn nữa bà cũng nghĩ đó là chỉ u nhọt bình thường nên chỉ dùng lá cây rừng đắp qua loa để chữa trị. Nhưng, nốt mụn đó không những không khỏi mà càng ngày càng to dần lên, càng ngày càng đau đớn hơn, và cho đến bây giờ, sau 20 năm, nó đã làm biến dạng hoàn toàn khuôn mặt bà.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 2
Gương mặt bà Chài thời con gái và sau khi khối u hình thành, phát triển. 

Khối u có hình bầu dục, che kín mất 2/3 gương mặt bà Chài, phá hỏng hoàn toàn mắt trái của bà, bịt kín luôn phần mũi và một nửa miệng khiến bà gặp rất nhiều khó khăn trong việc hít thở, sinh hoạt, ăn uống. Bà phải đi chầm chậm từng bước vì mắt bà chỉ nhìn được một bên, hơn nữa, bà lo sợ bất kỳ sự va chạm nào vào khối u sẽ khiến nó vỡ bung ra hoặc thay đổi dị dạng hơn thế này.

Những giọt nước mắt lăn dài, bà chia sẻ: “Từ ngày khối u xuất hiện trên mặt, tôi không những không thể giúp gì cho gia đình vốn rất nghèo khổ của mình, mà tôi còn bị dân làng xa lánh, xua đuổi. Nhất là trẻ con, chúng nhìn thấy tôi là quay đầu bỏ chạy, nhiều đứa còn khóc thét lên như nhìn thấy ma quỷ thật sự. Nhiều người còn cho rằng tôi bị trời đày, ma ám”.

Ông Pàn Quầy Giáo, chồng bà Chài, năm nay 80 tuổi, dù tuổi cao sức yếu nhưng một mình ông, hàng ngày vẫn phải lo việc nương rẫy để kiếm chút đồ ăn cho hai vợ chồng sống qua ngày. Ông nghẹn ngào, dù rất thương vợ, nhưng miếng cơm hàng ngày còn phải chạy ăn từng bữa, làm sao có tiền đưa bà đến các bệnh viện nổi tiếng để khám chữa bệnh.

Nhà có 5 đứa con, nhưng các con đều đã lập gia đình, hoàn cảnh cũng khó khăn không kém nên chẳng giúp được gì nhiều cho bố mẹ.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 3
Mắt trái của bà Chài đã bị biến dạng hoàn toàn. Ảnh: Hoài Phương 

Theo lời bà Chài, trước đây, đã có lần bà xuống bệnh viện Tỉnh để khám bệnh, tuy nhiên, các bác sỹ tại đây cũng bó tay, không phát hiện ra bệnh và khuyên bà nên đến các bệnh viện tuyến cao hơn để được chữa trị.

Hiện tại, cuộc sống của bà đang gặp vô vàn khó khăn, với số tiền trợ cấp 200.000 đồng hàng tháng, hai vợ chồng bà, bữa rau, bữa cháo nương tựa nhau sống qua ngày. 20 năm nay, lúc nào bà cũng mong sớm được đi khám và chữa khỏi bệnh.

Thời gian trôi đi, lâu dần, bà cũng chẳng dám nghĩ đến ước mơ ấy nữa, bà lại chỉ mong, khối u đừng phát triển thêm nữa, đừng “nuốt” mất bên mắt còn lại của bà để bà tiếp tục được nhìn thấy ánh sáng và mọi người xung quanh.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 4
Với hoàn cảnh kinh tế hiện giờ, ước mơ được đi khám bệnh, chữa khỏi bệnh với bà là quá xa vời. Ảnh: Hoài Phương 

“Tôi đã quen dần với khối u này, không còn quá bi quan như trước nữa, dù trong thâm tâm, tôi luôn mong có phép màu xảy ra để tôi được giống như người bình thường”, bà Chài nói.

Chị Triệu Mùi Viện, Chi hội trưởng chi hội phụ nữ xóm Pắc Căng cho biết: “khi mới về đây, nhìn thấy gương mặt bà Chài tôi đã rất sợ bởi chỉ có mình bà mắc căn bệnh lạ này, lâu dần cũng thành quen. Cuộc sống của bà rất vất vả, khó khăn, tôi cũng mong sẽ có nhiều tấm lòng hảo tâm giúp đỡ bà để bà sớm được chữa khỏi bệnh và trở lại cuộc sống bình thường”.

  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 5
Cuộc sống của bà rất vất vả, khó khăn. Ảnh: Hoài Phương