Sunday, 29 November 2015

Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần

Trong căn nhà cấp 4 trống hoác, 1 thanh niên 19 tuổi bị xiềng xích cạnh cửa sổ, trên người trần truồng không mảnh vải che thân. Nhiều năm qua, cậu được chăm sóc bởi bàn tay của người đàn ông bị điếc

Sau khi nghe câu chuyện đầy thương tâm về hoàn cảnh của ông Nguyễn Văn Hoàn (SN 1962), chúng tôi tìm về thôn Mai Long, xã Xuân Lộc, huyện Can Lộc (Hà Tĩnh)

Lòng vòng qua nhiều đoạn đường làng nhỏ, hỏi thăm nhiều người, chúng tôi cũng tìm ra nhà ông Hoàn khi trời đã xế trưa. Ngay khi vừa đặt chân vào ngôi nhà cấp 4 trống hoắc và không có gì quý giá, tôi đã bắt gặp ngay cảnh tượng cậu con trai của ông Hoàn là Nguyễn Thế Lộc An (SN 1996) bị xiềng xích nơi cạnh cửa sổ, trên người trần truồng không mảnh vải che thân.

Hỏi ra mới hay, do mắc căn bệnh tâm thần đã mấy năm nay nên gia đình đành đau lòng xích An lại một chỗ, tránh gây nguy hiểm cho người xung quanh.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 1
Cuộc sống của An giờ đây chỉ có luẩn quẩn quanh góc nhà với sợi xích trói tay.
Bắt đầu câu chuyện về hoàn cảnh khó khăn của gia đình ông Hoàn, bà Hà Thị Hiền (chị vợ của ông Hoàn) cho biết, em gái bà là Hà Thị Hòa (SN 1964) nên duyên vợ chồng với ông Hoàn vào năm 1991. Sau ngày về chung sống với nhau, hai vợ chồng sinh được 4 người con, nhưng số phận bất hạnh đã cướp mất mạng sống của một cậu con trai do căn bệnh viêm màng não.

Nay gia đình chỉ còn lại 3 người con (2 gái, 1 trai) nhưng 2 đứa mắc bệnh hiểm nghèo, còn đứa con gái út do hoàn cảnh khó khăn nên người thân đã gửi vào cửa phật để nương nhờ, chăm sóc.

Chia sẻ khi đôi mắt đã ngân ngấn nước, bà Hiền nói: Tội nghiệp lắm chị à, gia cảnh bi đát vô cùng. Mỗi khi nhắc đến tôi lại không cầm được nước mắt, thương em, thương cháu rất nhiều mà đành bất lực. Bản thân chú Hoàn thì mang căn bệnh câm điếc bẩm sinh, sức khỏe rất yếu. Được mỗi đứa con trai là trụ cột thì lại mắc phải căn bệnh tâm thần, phải xiềng xích một chỗ.

Theo đó, qua tìm hiểu được biết, người con gái của ông Hoàn là Nguyễn Thị Thủy (SN 1993), sinh ra em đã mang trong mình căn bệnh tim bẩm sinh. Dù bệnh tật nhưng thương cha, thương mẹ, Thủy đã lặn lội ra tận miền Bắc kiếm việc để nuôi sống gia đình.

Còn Nguyễn Thế Lộc An là con trai thứ 2 của ông Hoàn. Ngày sinh ra, An hoàn toàn bình thường như bao bạn bè cùng trang lứa, em vẫn đến trường học tập. Sau đó, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, An đành bỏ học giữa chừng để vào Nam làm thuê phụ giúp bố mẹ. Thế nhưng, sau ngày mẹ mất được một tuần, An bỗng dưng phát bệnh tâm thần cho đến nay. Từ ngày bị bệnh đến nay, cuộc sống của em là chuỗi những ngày tháng bị xiềng xích, la hét và đập phá đồ đạc.

Được biết, những khi lên cơn, em còn đập đánh cả người thân. Nhìn cậu trai đang tuổi ăn, tuổi lớn với ánh mắt đến vô hồn, chúng tôi tự nghĩ, bằng tuổi em, bạn bè đã giúp đỡ được bố mẹ, đã hỗ trợ được gia đình. Còn em, xiềng xích ấy đã khóa chặt cả tuổi trẻ của chàng trai điên dại.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 2
Bà Hiền chia sẻ với PV. 

Khi nghe chúng tôi nhắc đến bà Hòa, bà Hiền không giấu được nỗi xúc động: Bố mẹ tôi sinh được mỗi 2 chị em, ngày em tôi lấy ông Hoàn, tôi cũng vui mừng bởi từ này có người san sẻ buồn vui với em. Sau ngày các cháu được sinh ra, tôi lại thêm hy vọng rằng con cái chú ấy sẽ đỡ đần đi những thiệt thòi của bố mẹ. Vậy mà sự đời thật không thể ngờ được khi các cháu giờ đây lại trong cảnh bệnh tật.

Qua chia sẻ của bà Hiền, được biết, khi sinh đứa con gái út bà Hòa đã đổ bệnh tâm thần. Trong một lần lang thang trên đường, bà đã bị tai nạn qua đời, để lại người chồng câm điếc cùng 3 đứa con bệnh tật, thơ dại.

Thấy chúng tôi đánh mắt nhìn ngôi nhà và cậu con trai điên dại, với đôi mắt ngấn nước, ông Hoàn khua tay ra hiệu nói chuyện. Được một người hàng xóm nói lại, chúng tôi mới hay ông Hoàn đang nói đến việc An bị bệnh và muốn đưa con đi chữa trị tại bệnh viện. Nhìn ánh mắt ông, có lẽ như ông đang bất lực trước số phận và nỗi khát khao được chữa bệnh cho con trai.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 3
Nhìn cậu con trai điên dại, người cha câm điếc như ông Hoàn đành bất lực 

Mỗi ngày, ông Hoàn đều lang thang đi ăn xin ở nhiều vùng, còn An, phải xích lại một chỗ ở góc nhà. Gần đây sức khỏe của ông yếu đi, bệnh tình của An lại nặng thêm nên phần lớn sinh hoạt, sinh hoạt hai cha con phải nhờ vào sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng.

Chị Đặng Thị Phượng, hàng xóm gần nhà ông Hoàn cho biết, hoàn cảnh gia đình ông này thực sự không biết diễn tả như thế nào. Tội nghiệp vô cùng, hằng ngày, chúng tôi cũng chỉ giúp đỡ được các công việc như cho An ăn, thay quần áo và cho em uống thuốc mà thôi. Mỗi khi lên cơn An lại la hét, đập phá thậm chí là chạy thục mạng xung quanh xóm.

Được biết, hiện tại 2 cha con ông Hoàn được nhận trợ cấp số tiền 360.000 đồng/tháng. Tuy nhiên, số tiền này cũng không đủ sống chứ chưa nói đến tiền thuốc mỗi tháng 1,2 triệu đồng của An.
  Nhói lòng nhìn cha câm điếc chăm con trai tâm thần - Ảnh 4
Căn nhà cấp 4 trống không là nơi sinh sống của ông Hoàn và người con trai bị tâm thần. 

Chia sẻ về hoàn cảnh của gia đình ông Hoàn, ông Nguyễn Thành Công, Xóm trưởng xóm Mai Long cho biết: Hoàn cảnh gia đình ông Hoàn rất khó khăn. Bản thân ông Hoàn bị câm điếc bẩm sinh, chỉ đi ăn xin để kiếm sống. Đứa con trai duy nhất bị tâm thần phải xích một chỗ. Chính quyền xóm, xã cũng đặc biệt quan tâm đến hoàn cảnh này. Chúng tôi cũng rất mong các nhà hảo tâm có thể giúp đỡ để An được chữa trị và bớt đi phần nào gánh nặng của gia đình.

Chia tay ông Hoàn ra về, chúngtôi vẫn mãi không quên hình ảnh người đàn ông già với đôi mắt buồn bên cạnh cậu con trai ngây dại lâu lâu bật lên những tiếng cười vô thức. Liệu rồi đây, khi ông Hoàn già đi, không còn khả năng chăm sóc, tương lai của An rồi sẽ đi về đâu….

Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt

20 năm nay sống trong chật vật thiếu thốn, bà lão này chỉ mong trời phật thương tình, đừng để khối u này “nuốt” mất bên mắt còn lại, để những năm tháng cuối đời tôi vẫn có thể nhìn thấy chút ánh sáng

Trong căn nhà nhỏ tuềnh toàng bên sườn đồi, thậm chí còn không thể che nổi nắng mưa, ở xóm Tắc Căng, xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, bà Triệu Mùi Chài, 62 tuổi, luôn phải khổ sở chống chọi với khối u khổng lồ đã làm biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Nhìn khối u căng bóng, chỉ trực vỡ tung bất cứ lúc nào, nhiều người không khỏi xót xa, ái ngại thay cho bà.

Cũng như bao người phụ nữ dân tộc Dao khác nơi vùng núi này, bà Chài sinh ra vốn là người con gái rất đẹp. Đến nay, người dân quanh đó vẫn luôn hết lời khen ngợi đức tính đảm đang, chịu thương, chịu khó của bà.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 1
Bà Triệu Mùi Chài, 62 tuổi. Ảnh: Hoài Phương
 
Rồi bà cũng lấy chồng, sinh con. Đến nay bà có tổng cộng 5 người con. Dù cuộc sống nghèo khó, nhưng vợ chồng bà hết mực yêu thương nhau, cùng nhau chăm sóc, nuôi dạy con cái.

Tuy nhiên, tai họa bắt đầu giáng xuống gia đình, khiến cuộc sống của bà bị xáo trộn hoàn toàn. Đó là khi bà 40 tuổi, trên mặt bà xuất hiện một nốt mụn nhỏ bằng đầu ngón tay.

Nhà nghèo, không có điều kiện đi khám, hơn nữa bà cũng nghĩ đó là chỉ u nhọt bình thường nên chỉ dùng lá cây rừng đắp qua loa để chữa trị. Nhưng, nốt mụn đó không những không khỏi mà càng ngày càng to dần lên, càng ngày càng đau đớn hơn, và cho đến bây giờ, sau 20 năm, nó đã làm biến dạng hoàn toàn khuôn mặt bà.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 2
Gương mặt bà Chài thời con gái và sau khi khối u hình thành, phát triển. 

Khối u có hình bầu dục, che kín mất 2/3 gương mặt bà Chài, phá hỏng hoàn toàn mắt trái của bà, bịt kín luôn phần mũi và một nửa miệng khiến bà gặp rất nhiều khó khăn trong việc hít thở, sinh hoạt, ăn uống. Bà phải đi chầm chậm từng bước vì mắt bà chỉ nhìn được một bên, hơn nữa, bà lo sợ bất kỳ sự va chạm nào vào khối u sẽ khiến nó vỡ bung ra hoặc thay đổi dị dạng hơn thế này.

Những giọt nước mắt lăn dài, bà chia sẻ: “Từ ngày khối u xuất hiện trên mặt, tôi không những không thể giúp gì cho gia đình vốn rất nghèo khổ của mình, mà tôi còn bị dân làng xa lánh, xua đuổi. Nhất là trẻ con, chúng nhìn thấy tôi là quay đầu bỏ chạy, nhiều đứa còn khóc thét lên như nhìn thấy ma quỷ thật sự. Nhiều người còn cho rằng tôi bị trời đày, ma ám”.

Ông Pàn Quầy Giáo, chồng bà Chài, năm nay 80 tuổi, dù tuổi cao sức yếu nhưng một mình ông, hàng ngày vẫn phải lo việc nương rẫy để kiếm chút đồ ăn cho hai vợ chồng sống qua ngày. Ông nghẹn ngào, dù rất thương vợ, nhưng miếng cơm hàng ngày còn phải chạy ăn từng bữa, làm sao có tiền đưa bà đến các bệnh viện nổi tiếng để khám chữa bệnh.

Nhà có 5 đứa con, nhưng các con đều đã lập gia đình, hoàn cảnh cũng khó khăn không kém nên chẳng giúp được gì nhiều cho bố mẹ.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 3
Mắt trái của bà Chài đã bị biến dạng hoàn toàn. Ảnh: Hoài Phương 

Theo lời bà Chài, trước đây, đã có lần bà xuống bệnh viện Tỉnh để khám bệnh, tuy nhiên, các bác sỹ tại đây cũng bó tay, không phát hiện ra bệnh và khuyên bà nên đến các bệnh viện tuyến cao hơn để được chữa trị.

Hiện tại, cuộc sống của bà đang gặp vô vàn khó khăn, với số tiền trợ cấp 200.000 đồng hàng tháng, hai vợ chồng bà, bữa rau, bữa cháo nương tựa nhau sống qua ngày. 20 năm nay, lúc nào bà cũng mong sớm được đi khám và chữa khỏi bệnh.

Thời gian trôi đi, lâu dần, bà cũng chẳng dám nghĩ đến ước mơ ấy nữa, bà lại chỉ mong, khối u đừng phát triển thêm nữa, đừng “nuốt” mất bên mắt còn lại của bà để bà tiếp tục được nhìn thấy ánh sáng và mọi người xung quanh.
  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 4
Với hoàn cảnh kinh tế hiện giờ, ước mơ được đi khám bệnh, chữa khỏi bệnh với bà là quá xa vời. Ảnh: Hoài Phương 

“Tôi đã quen dần với khối u này, không còn quá bi quan như trước nữa, dù trong thâm tâm, tôi luôn mong có phép màu xảy ra để tôi được giống như người bình thường”, bà Chài nói.

Chị Triệu Mùi Viện, Chi hội trưởng chi hội phụ nữ xóm Pắc Căng cho biết: “khi mới về đây, nhìn thấy gương mặt bà Chài tôi đã rất sợ bởi chỉ có mình bà mắc căn bệnh lạ này, lâu dần cũng thành quen. Cuộc sống của bà rất vất vả, khó khăn, tôi cũng mong sẽ có nhiều tấm lòng hảo tâm giúp đỡ bà để bà sớm được chữa khỏi bệnh và trở lại cuộc sống bình thường”.

  Ước mong nhỏ nhoi của bà lão 20 năm bị khối u khổng lồ che kín mặt - Ảnh 5
Cuộc sống của bà rất vất vả, khó khăn. Ảnh: Hoài Phương

Tuesday, 15 September 2015

Bật khóc khi chỉ có 300 ngàn để nhập học

Nhiều người có mặt tại tiền sảnh ĐH Bách khoa Đà Nẵng không kìm được sự xúc động khi chứng kiến tân sinh viên ngồi sụp xuống sân trường do không đủ tiền để nhập học.
Không có đủ 4,6 triệu đồng, Sỹ đang đối diện với nguy cơ từ bỏ giấc mơ giảng đường đại học.
Xin "khất" tiền nhập học
Trong khi bạn bè cùng lứa đang tất bật chuẩn bị cho năm học mới thì mấy ngày nay, Sỹ vẫn đang đạp xe xuôi ngược khắp nơi để tìm một công việc làm thêm với hi vọng gom góp được một khoản tiền để làm thủ tục nhập học đầu năm. Ngồi thất thần trong căn phòng trọ mới thuê, giọng Sỹ đứt quãng: "Còn hơn 20 ngày nữa chị ạ. Trong khoảng thời gian ấy, nếu như em không kiếm đủ số tiền 3,5 triệu đồng thì em đành phải dừng việc học…".
6aa_fjpu
Nguyễn Văn Sỹ đang phải tìm việc làm thêm gom góp hơn 3,5 triệu đồng để nhập học.
Trước đó, ngày 4/9, Sỹ bắt xe buýt từ nhà ra ĐH Bách khoa Đà Nẵng nhập học ngành Kỹ thuật xây dựng công trình giao thông với số điểm 21,75 nhưng khi đến nơi, Sỹ hoàn toàn bất ngờ với số tiền nhập học quá lớn nằm ngoài khả năng của gia đình mình.
"Khi đến trường làm thủ tục, em mới nhận được giấy báo và hoảng hốt khi nhìn thấy số tiền phải nộp lên đến hơn 4,6 triệu đồng. Khi ra Đà Nẵng, mẹ bán hơn nửa tạ thóc được gần 300 ngàn rồi đưa cho em đóng tiền học. Nhưng số tiền thiếu quá nhiều nên không làm thủ tục được, em đành trở về" - Sỹ nghẹn giọng.
Không đủ tiền để nộp, Sỹ gọi điện "cầu cứu" đến chị gái của mình đang làm công nhân may mặc cho một xí nghiệp tại xã Điện Ngọc. Nhưng với mức lương công nhân thử việc bèo bọt, chị gái Sỹ cũng không giúp được em mình. Thương em nhưng cô cũng đành đứt ruột khuyên Sỹ nên nghỉ học đi làm phụ giúp gia đình. Sau đó, Sỹ gọi cho mẹ là bà Trần Thị Thảo nhưng bà cũng chỉ biết khóc lên khóc xuống vì không thể xoay đâu ra số tiền lớn như vậy.
Hơn 7 năm nay, nhiều tài sản trong nhà cũng lần lượt cuốn đi để lo tiền thuốc thang cho chồng mắc bệnh xơ gan. Số tiền nợ người thân hàng chục triệu đồng nay vẫn chưa trả được. Ngày Sỹ nhập học, một tạ thóc cuối cùng trong nhà, cũng được chia một nửa bán đi để đưa cho Sỹ nộp học phí.
Thương gia cảnh của em, chị Nguyễn Sinh, người bà con xa của Sỹ đã đồng ý cho em mượn 1,1 triệu đồng và khuyên em đến trường gặp hiệu trưởng xin "khất" học phí. Chị Sinh cho biết: "Tôi thấy em chạy vạy mấy ngày nay nhưng vẫn không ai có thể giúp em. Cả hai bố mẹ em đều mù chữ, sức khỏe yếu nên một mình em cứ tự gồng mình đi vay tiền. Tôi thương vô cùng nhưng chỉ giúp được có vậy".
Ngày 5/9, Sỹ đánh liều đến gặp thầy hiệu trưởng của trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng xin được tạo điều kiện để em có thể kịp thời vào học năm học mới. Sỹ trình bày hoàn cảnh gia đình với lãnh đạo nhà trường và bày tỏ ước mơ theo đuổi con chữ. Cảm thông gia cảnh khó khăn của Sỹ, trường ĐH Bách khoa đã đồng ý để Sỹ đóng trước 1,5 triệu đồng một số khoản đầu năm và cho học tạm đến ngày 1/10. Số tiền còn lại hơn 3,5 triệu đồng, trước ngày 1/10 Sỹ phải đến đóng, nếu không, em sẽ phải dừng việc học.
6ba_lpmt
Bà Trần Thị Thảo lo lắng không biết xoay xở đâu để lo cho con ăn học. Ảnh: Đào Phan.
 
Cố gắng tìm việc để tự lo cho bản thân
Từ những năm cấp ba, Sỹ đã quen với việc đi làm thêm, mỗi dịp Tết em đều phải xa nhà đi làm ở các quán cà phê để kiếm tiền. Từ hôm ra Đà Nẵng, Sỹ vẫn chưa tìm được việc, trong khi hạn chót đóng các khoản tiền sắp hết. Em mong muốn sẽ sớm tìm được một công việc bất kỳ như làm gia sư, nhân viên phục vụ quán nhậu, bốc vác,… để kịp thời đóng đủ số tiền đi học và trang trải việc học về sau.
Ông Lê Văn Hùng - Chủ tịch UBND xã Duy Hòa, huyện Duy Xuyên cho biết:"Gia đình em Nguyễn Văn Sỹ thuộc diện hộ nghèo đặc biệt khó khăn. Nhiều năm nay, Sỹ đến trường nhờ sự hỗ trợ của nhà trường và các thầy cô. Bây giờ em đậu đại học, rất cần sự chung tay giúp đỡ của các tấm lòng hảo tâm để chắp cánh ước mơ cho em".
Mẹ của Sỹ cũng đành gác lại ruộng vườn cho chồng, leo lên chuyến xe buýt cùng con trai để ra Đà Nẵng tìm việc. Bà khóc nghẹn: "Tôi biết làm sao đây, bây giờ ai thuê gì tôi làm tất. Trước mắt, tôi phải kiếm số tiền còn lại để con nộp học rồi sau đó tính đến chuyện ăn học của con trong bốn năm tiếp theo. Cả đời tôi lam lũ, biết chữ nghĩa là cái chi. Nay con hiếu học, tôi không thể nào để con nghỉ được".
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: Em Nguyễn Văn Sỹ, địa chỉ: Số nhà 62/12, Kiệt 144 Nguyễn Lương Bằng (quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng). SĐT: 0120 279 4542. Hoặc Trần Thị Thảo, thôn 5, xã Duy Hòa, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. SĐT: 0121 639 6201.

 

Gập gềnh đường đến trường của 3 chị em mồ côi

Căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi bố mẹ của ba chị em, người chị cả trong nhà đành phải tạm gác giấc mơ vào Đại Học để kiếm tiền nuôi 2 đứa em ăn học.
    Họa vô đơn chí
    Trong căn nhà nhỏ xập xệ nằm cuối xóm 14 (xã Nghi Liên, TP Vinh, Nghệ An) của ba chị em Đặng Thị Huyền Trang (SN 1997) từ những tháng qua thiếu vắng tiếng cười, chỉ có nỗi cô quạnh, mùi khói nhang và những nỗi đau khôn nguôi. Cuối năm 2013, tai họa ập xuống mái ấm của Trang khi cả bố lẫn mẹ đều lần lượt ra đi vì bệnh tật.
    Vừa đi làm về, Trang vội vàng chạy ra vườn hái rau vào nấu cơm để kịp cho 2 đứa em đi học về ăn. Mới 18 tuổi nhưng người chị cả mồ côi này như một người trưởng thành thực sự bởi những trăn trở, lo lắng từ khi mình trở thành người trụ cột chính trong gia đình.
    Trang kể, bố em vốn hay đau yếu nhưng chỉ nghĩ là cơn đau bình thường nên không đi thăm khám mà vẫn cố đi khắp nơi làm phụ hồ. Cuối năm 2013, trong một lần đang trong khi làm việc, bố em bắt đầu thấy đau nhói rồi ngất xỉu, đi khám anh mới biết bị ung thư gan giai đoạn cuối. Nhập viện điều trị được 2 tháng, bố của Trang được trả về rồi qua đời.
    Mất đi người trụ cột trong gia đình, Nguyễn Thị Vĩnh (SN 1976, mẹ của Trang) vừa làm mẹ vừa làm cha để lo ăn học cho ba con. Tưởng chừng nỗi đau đó đã là quá lớn đối với gia đình, nhưng tai họa lại tiếp tục đeo bám khi các bác sỹ cho biết chị bị u máu trong gan. Khối u máu quá lớn choán hết gan nên không thể can thiệp bằng phẫu thuật, chỉ có các giải pháp cầm cự để hạn chế u phát triển.
    Số tiền chữa trị cho chồng chưa kịp trả hết nay lại phải đi vay mướn khắp nơi để chạy chữa bệnh cho chị Vĩnh khiến hoàn cảnh gia đình càng trở nên bị đát. Biết hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhiều lần Trang định bỏ học để đi làm thuê kiếm tiền mua thuốc cho mẹ và cho em ăn học, nhưng chị Vĩnh kiên quyết phản đối và muốn cho các con theo học tới cùng bằng mọi giá.
    1 (1)
    Trang chuẩn bị cơm trưa cho các em
     
    “Rồi mẹ cũng bỏ chúng em mà đi, em không biết phải làm sao nữa. Em thì không sao, có thể tự lo cho mình được nhưng để lo cho cả hai đứa sau nữa thì...”, Trang ngẹn ngào bỏ dở câu nói.
    Nhường giấc mơ cho em
    Mỗi lần vào thắp hương cho bố mẹ, nước mắt của cô bé 18 tuổi lại ùa nhau ra. Trang cho biết, vì mẹ không muốn chị em Trang nghỉ học giữa chừng nên sau khi mẹ mất, cô vẫn gắng gượng vừa đi làm thêm kiếm tiền vừa chăm sóc em. Lâm vào bước đường cùng, nhưng Trang vẫn không bỏ bê việc học của mình. Suốt 3 năm cấp 3, Trang luôn đạt học sinh giỏi toàn diện của trường.
    Cầm giấy báo nhập học trong tay, Trang kính cẩn đem lên khoe với bố mẹ rồi vội vàng giấu kín vào trong tủ. Trong kỳ thi Đại Học vừa qua, người chị cả mồ côi này đã đậu vào Khoa Luật (Đại học Vinh) như mong ước của chị Vĩnh, nhưng để làm trọn được giấc mơ của mẹ thì Trang không còn đủ tự tin.
    2 (1)
    Cầm giấy báo nhập học trong tay nhưng Trang không dám quyết định đi tiếp vì nghĩ cho 2 người em của mình
     
    Ngày làm thủ tục nhập học đã cận kề, nhưng Trang không biết xoay đâu ra tiền để nạp. Dù một lúc xin làm thêm ở hai nơi nhưng với số tiền này cũng chỉ đủ để 3 chị em sống qua ngày và nạp một ít tiền học cho 2 đứa em. “Hai đứa em của em cũng ham học và học tốt lắm. Dù hoàn cảnh có khó khăn tới đâu đi nữa thì em cũng sẽ cố gắng để hai đứa không phải từ bỏ đi giấc mơ của mình”, Trang thỏ thẻ cho biết.
    Mất đi chỗ dựa, anh em họ hàng lại không giúp được gì nhiều, bà ngoại là chỗ dựa duy nhất cho Trang và em trai Đặng Đăng Hoàng học lớp 11 trường THPT Nguyễn Duy Trinh, cùng đứa em út mới 9 tuổi. Thấy Trang vẫn luôn nung nấu giấc mơ vào Đại học của mình, nhiều lần ngoại động viên em tiếp tục đi học, việc chăm sóc các em ở nhà ngoại sẽ lo.
    Nhiều lần em cũng tính nếu đi học thì em lên thành phố kiếm việc làm rồi vừa học vừa làm, từ trường tới nhà cũng chỉ khoảng 10 km nên em sẽ không ở trọ để đỡ thêm chi phí. Nhưng chi phí học Đại học cao rứa em sợ không làm nổi, hơn nữa nếu đi học thì em không có thời gian để chăm sóc cho các em”, Trang nghẹn ngào chia sẻ về tương lại của mình.
    Cầm tờ giấy báo nhập học trong tay, thỉnh thoảng người chị cả này lại ngước nhìn lên bàn thờ của bố mẹ như tha thiết cầu xin một lời khuyên cho bản thân của mình.

    Friday, 21 August 2015

    Mẹ cho con thận nhưng không có tiền ghép

    Dù đang mang trọng bệnh nhưng cô gái nhỏ nhắn Đoàn Thị Thu Hiền (xã Duy Thành, H.Duy Xuyên, Quảng Nam) vẫn lạc quan với hy vọng sớm trở lại trường học.
      Đoàn Thị Thu Hiền (22 tuổi, xã Duy Thành, H.Duy Xuyên, Quảng Nam) hiện là sinh viên năm thứ 3 Khoa Toán, Trường ĐH Sư phạm Đà Nẵng. Cách đây gần 2 tháng, đôi chân của Hiền bỗng phù to bất thường. Các bác sĩ tại Bệnh viện đa khoa Đà Nẵng (TP.Đà Nẵng) cho biết Hiền bị suy thận mãn giai đoạn cuối. Biết tin, cả Hiền và gia đình đều rất bàng hoàng. Hiền nhập viện điều trị tại Bệnh viện đa khoa Đà Nẵng được 2 tuần nhưng bệnh tình ngày càng nặng.
      Thu Hiền đang điều trị tại Khoa Nội thận - Cơ xương khớp, Bệnh viện T.Ư Huế - Ảnh: Tuyết Khoa
      Không từ bỏ hy vọng, gia đình đưa Hiền ra Bệnh viện T.Ư Huế tiếp tục điều trị. Những cơn đau khiến cơ thể Hiền trở nên ốm yếu, suy kiệt. Các bác sĩ tại đây cho biết, phương án duy nhất để tiếp tục sống là ghép thận, còn chạy thận chỉ là phương án tạm thời duy trì sự sống và tránh tình trạng nguy cấp.
      May mắn đã đến khi bác sĩ thông báo mẹ của Hiền có thể hiến thận. Bác sĩ khuyên cần ghép ngay khi sức khỏe của Hiền còn tốt. Nhưng gia đình Hiền đã chạy vạy khắp nơi cũng không sao đủ số tiền chi phí cho ca ghép thận vì thu nhập chính của gia đình chủ yếu từ nghề nông, 3 chị em Hiền vẫn còn ăn học. Bà Hồ Thị Cúc (49 tuổi), mẹ của Hiền, ngậm ngùi: “Hai vợ chồng cày thuê cuốc mướn cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống và nuôi con ăn học. Nhà cửa cũng đã cầm cố để điều trị cho con, giờ nghe bác sĩ báo chi phí ghép thận khoảng 400 triệu đồng mà điếng người. Nhìn con ôm bụng đau đớn mà xót xa”.
      Nén những cơn đau quặn thắt, Hiền vẫn lạc quan và không thôi hy vọng được trở lại trường lớp, thực hiện giấc mơ trở thành cô giáo tương lai: “Bữa mới đau, em đã cố gắng thi xong học kỳ. Giờ em chỉ còn một năm cuối nữa là ra trường, có thể đi làm giúp đỡ bố mẹ. Em nhớ trường và nhớ các bạn lắm. Đau mấy em cũng chịu được, chỉ mong được phẫu thuật sớm...”.

      Xót xa gia đình bố, mẹ tâm thần, con nhỏ 3 ngày tuổi bơ vơ

      Mong muốn lớn nhất của chị Hương là có thể tìm ra người thân của chị để gia đình có thể chăm sóc bé vì vợ chồng không có khả năng.
        Vào những ngày giữa mùa hè, nắng nóng của miền Trung, chúng tôi có dịp về huyện vùng cao Minh Hóa (Quảng Bình), nơi mà cuộc sống người dân nơi đây còn nhiều khó khăn. Tìm tới trạm ý tế xã Hóa Hợp nơi đang tiếp nhận điều trị cho chị Hương, một người mẹ vừa sinh em bé được ba ngày.
        Khi nghe kể về cuộc sống của chị Hương từ chị Hoài Thương (phó chủ tịch xã Hóa Hợp, Minh Hóa, Quảng Bình), chúng tôi không khỏi lo lắng về cuộc sống sau này của con chị. Chị Hương sinh năm 1983, quê Thanh Hóa mắc bệnh tâm thần bỏ nhà đi vào Minh Hóa cuối năm 2013 gặp anh Đinh Chính sinh năm 1965 cũng bị bệnh tâm thần, hai người ở với nhau như vợ chồng từ đấy.
        Anh Chính và chị Hương tại trạm ý tế xã Hóa Hợp.
        Con anh chị vừa sinh được 3 ngày.
        Cả hai anh chị sống qua ngày bằng những công việc ai thuê gì làm đấy, nhặt ve chai, lên rừng kiếm củi bán, cuộc sống vốn khó khăn nay lại thêm gánh nặng là đứa con vừa chào đời ba ngày, từ chiếc tã lót cho tới thức ăn cho mẹ đều nhờ những người dân xung quanh góp tiền mua cho.
        Khi chúng tôi hỏi chuyện chị Hương rằng “sau này gia đình nuối bé như thế nào” chị chỉ cười và không trả lời gì. Cũng đúng, biết trả lời gì khi bản thân còn chưa thể tự chăm sóc được huống gì là chăm con nhỏ.
        Ngôi nhà “nát” của anh chị chẳng có gì đáng giá.
        Theo chân chị Hoài Thương về căn nhà của chị Hương và anh Chính, thêm một lần nữa chúng tôi không khỏi lo lắng về cuộc sống của bé cũng như vợ chồng anh chị sau này khi trước mắt chúng tôi ngôi nhà ấy chỉ là những miếng bia rô ghép lại với nhau, mùa hè thì nóng nhưng đỡ hơn, nếu vào mùa mưa thì ngôi nhà kia có chống chọi được với mùa mưa bão của miền Trung?

        Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não

        Đã 3 năm nay, bất kể mưa hay nắng, người mẹ tóc đã bạc vẫn hàng ngày đạp xe 50 km đi về, đưa con đến trường, sau đó cùng đứa con bệnh tật đi nhặt ve chai mưu sinh.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Quê ở Kiên Giang lên Sài Gòn kiếm sống rồi bị chồng bỏ từ khi mang thai đứa con thứ 2, hàng ngày bà Nguyễn Thị Mai (53 tuổi) đều đạp xe đưa con gái nhỏ đi học miễn phí cùng với đứa con gái bị bại não. Hiện mẹ con bà ở phòng trọ tại quận 2, TP HCM.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Để cho con gái nhỏ, bé Khưu Thị Huỳnh Giao (9 tuổi) được đi học trường tình thương Ánh Sáng (quận 3, TP HCM), đã 3 năm nay bà Nguyễn Thị Mai phải đạp xe từ đường Nguyễn Thị Định, quận 2 sang đường Tú Xương, quận 3. Từ 5h sáng, người mẹ đã dậy sớm khăn gói đưa con đến trường.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Chiếc xe lỉnh kỉnh đồ đạc - "ngôi nhà di động" đồng hành cùng mẹ bà Mai đã hơn 3 năm, đây là chiếc xe cũ của người khác cho. Trên tuyến đường dài khoảng 25 km có những lúc lên dốc cao, đạp không nổi bà đành dắt bộ, gắng gượng đưa con vượt qua đoạn đường dài.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Trải một chiếc chiếu bên lề đường, bà Mai chăm sóc con gái lớn Khưu Thị Ái My (12 tuổi) bị bại não bẩm sinh trong lúc đợi Huỳnh Giao tan học. Trước đây, bà thường tranh thủ thời gian này, vừa cõng Ái My vừa đi lượm ve chai, nhặt rác. Nhưng gần đây Ái My thường xuyên lên cơn động kinh, bà chỉ có thể ngồi một chỗ chăm sóc con.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Bà trò chuyện cùng với các phụ huynh cũng đang chờ con tan học. Bà kể, có nhiều hôm nhịn đói chở con đến trường suýt xỉu, may mắn có cô bán bánh tráng trước trường mang cho chén cơm ăn hồi sức.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Thương hoàn cảnh của bà Mai nhiều người gần đó đã để dành ve chai cho mấy mẹ con.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Trên đường chở con về, mấy mẹ con tranh thủ nhặt ve chai dọc đường.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Lên những con dốc cao, Huỳnh Giao thường xuống đi bộ để mẹ đỡ nặng.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Mỗi ngày bà Mai kiếm được 50.000-100.000 đồng từ tiền bán ve chai nhưng tiền nhà trọ khoảng 1.500.000 đồng/tháng nên bà phải cố gắng hạn chế chi tiêu mới đủ sống. Mỗi khi khát nước, cả nhà tìm một chỗ uống nước miễn phí bên lề đường.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Với bà Mai niềm hạnh phúc nhỏ nhoi là được đưa con đi học và thấy "con khôn lớn nên người". Dù cuộc sống của 3 mẹ con còn cơ cực và khốn khó nhưng bà lạc quan, mong đời con gái nhỏ của mình sẽ có cái chữ, không vất vả như mẹ.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Thương hoàn cảnh của bà, nhiều người bán hàng dọc đường để dành đồ ăn thừa cho 3 mẹ con. Dù vậy bà vẫn tiết kiệm, mẹ con cùng ăn chung một hộp cơm vào buổi trưa.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Huỳnh Giao và Ái My đùa giỡn dưới cơn mưa.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Huỳnh Giao dắt tay một người bạn khuyết tật sau giờ tan học.
          Người mẹ đạp xe 50 km đưa con đến trường, chăm con bại não
          Ba mẹ con đi dưới cái nắng ban trưa ở Sài Gòn.

          Cuộc đời hẩm hiu của người đàn bà mù lòa chửa hoang

          13 năm qua, người đàn bà mù lòa Hồ Thị Ba 53 tuổi phải tự “đạp đổ” dư luận để sống, dựa dẫm người mẹ gần 100 tuổi để tồn tại, tự đi tìm ánh sáng trong bóng đêm.
            40 năm đi tìm “ánh sáng”
            Phải băng qua nhiều con đường ngoằn ngoèn, dốc dựng đứng, khó khăn lắm chúng tôi mới tìm đến căn nhà tình nghĩa người phụ nữ trên nằm chót vót trên đồi núi cuối thôn nghèo Ninh Khánh 2, xã Quế Ninh, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam.
            anh1
            Cô Ba suốt 40 năm qua sống trong bóng đêm.
             
             
            Gian nhà thấp bé với ngổn ngang, nham nhở đủ thứ chai lọ, bao bì, bô chậu nước tiểu, quần áo cũ kĩ nằm vương vãi, bốc mùi khai, ẩm mốc. Cùng với đó hình ảnh cụ bà trạc 100 tuổi, người gầy còm, tóc bạc phơ, da trắng bợt, thở yếu ớt, đứt quãng trên giường bệnh.
            Ngồi cạnh cụ bà gần 100 tuổi kia là cô Hồ Thị Ba vừa lúi cúi đưa tay mò mẫm, quờ quạng mà tự bạch rằng, cụ bà này là mẹ của cô. Cô bị mù lòa cách đây đã 40 năm qua. Cha mất sớm, một mình mẹ nuôi 4 chị em lay lắt lớn lên trong tình thương. Chẳng may chỉ có 2 người con gái thành gia lập thất nhưng sống xa, hoàn cảnh lại nghèo. Còn 2 người còn lại sống gần mẹ gồm cô mù lòa và người anh dị tật bẩm sinh.
            Đến nay, cô Ba vẫn còn nhớ như in buổi chiều gần 40 năm về trước. Ngày ấy, cô đi giữ trâu mướn cho một tá điền ở quê. Thế rồi, vào một buổi chiều, đồng cỏ, nơi cô đang chăn trâu, bất ngờ bị bom Mỹ oanh tạc dữ dội. Con bị thương, con bị chết. Những con trâu may mắn sống sót chạy bấn loạn. Hoặc sợ trâu xổng chuồng chạy mất tăm, hoặc thương vong nhiều, cô Ba đã dũng cảm bám trụ giữ trâu. Xui thay, mải lo dắt trâu về cô đã bất cẩn bị mảnh bom văng vào mắt khiến mù lòa.
            Sau vụ tai nạn ấy, vì nhà nghèo, cô Ba không có điều kiện để đi điều trị, chấp nhận sống lặng lẽ trong bóng tối. Mọi sinh hoạt đều được “định vị” theo quán tính. Cô tâm sự: “Có nhiều lần mò mẫm tìm đường bị vấp lăn đùng ra nền nhà. Có đêm đi vệ sinh mất phương hướng không tìm được đường vào nhà, thành ra giang sương lạnh cả đêm ngoài trời. Còn chuyện chân tay bị té ngã chảy máu, trầy xướt như cơm bữa.”
            Họa vô đơn chí
            Sống trong cảnh mù lòa đã khổ, chuyện lo cho bản thân đã khó huống gì lo cho người khác. Cách đây đúng 13 năm, lợi dụng sự mù lòa, không làm chủ bản thân, cô chẳng may bị gã đàn ông “râu xanh” phờ phĩnh dẫn đi làm chuyện “đồi bại” dính bầu. Thế rồi, cả đời phải đeo theo tiếng đời nhục nhã, sống lầm lũi như kẻ tội phạm. Đến nỗi đứa con gái đi học cũng bị bạn bè miệt thị gọi là đứa con hoang.
            anh2
            Căn nhà tình nghĩa nhà nước xây cất nay đã xuống cấp
            Ngần ấy năm, mọi chuyện chăm lo cuộc sống và nuôi đứa con thơ dại phải nhờ vào người mẹ già yếu Phạm Thị Lại nay đã gần 100 tuổi. Tuy nhiên, 10 năm trở lại đây, cụ Lại già yếu, đôi chân bại liệt, mọi sinh hoạt hầu như là tại chỗ. Từ đó, cô Ba phải tự thân lo bản thân, chuyện bếp núc, giặt giũ những khi đứa con gái đi học vắng nhà.
            Cụ Lại rân rấn đưa tay giàn giụa: “Biết làm sao chừ. Thấy con gái khổ cũng đành chịu. Nhưng năm trước còn khỏe còn lo được. Còn nay thì bất động. Giờ già có thể làm được là chỉ dẫn đường đi trong nhà để hắn tự tìm phương hướng mà đi. Còn lại không mong gì thêm. Khổ hơn khi người anh cũng bị di tật bẩm sinh, cái nghèo đeo cái khổ.”
            Thời gian gần đây, cô Ba phải chăm mẹ già yếu trên giường bệnh.
             
            Nhiều năm qua, gia đình cô Ba sống bằng lòng thương của bà con chòm xóm. Một mgười hàng xóm với cô Ba kể rằng: Cứ 4-5 ngày là cô Ba lại lọ mọ xuống làng để đi chợ. Ngày nào đứa con gái nghỉ học thì dẫn đi, còn lại cô tự mò đường đi. Có khi đi từ tờ mờ sáng đến qua chiều mới về đến nhà. Mỗi lần đi mua chỉ có vỏn vẹn chưa đến 20.000 đồng.
            Nhà 4 thành viên thì cả thẩy đều bệnh tật, ốm yếu. Ngay cả chuyện loay hoay kiếm nước nấu nướng hằng ngày đã nhọc nhằn huống gì tắm giặt. Bởi vậy, ssiều ước lớn nhất của cô Ba là mong sao có một cái giếng nước.
            Nhà là hộ nghèo đặc biệt của xã nhiều năm qua. Mỗi tháng hưởng mức trợ cấp phúc lợi xã hội là 360.000 đồng. Nhưng chừng ấy chẳng thấm vào đâu so với khó khăn trăm bề phía trước. “Nếu bây giờ mẹ phát bệnh hay ai trong nhà ốm chắc có lẽ sẽ nằm chờ chết… Hoặc chờ đến khi có người đưa đến viện cũng hấp hối. Chỉ mong có cái giếng nước và miếng cơm qua ngày là hạnh phúc lớn rồi, chẳng mong gì thêm.” – cụ Ba ước ao.