Tuesday, 15 September 2015

Bật khóc khi chỉ có 300 ngàn để nhập học

Nhiều người có mặt tại tiền sảnh ĐH Bách khoa Đà Nẵng không kìm được sự xúc động khi chứng kiến tân sinh viên ngồi sụp xuống sân trường do không đủ tiền để nhập học.
Không có đủ 4,6 triệu đồng, Sỹ đang đối diện với nguy cơ từ bỏ giấc mơ giảng đường đại học.
Xin "khất" tiền nhập học
Trong khi bạn bè cùng lứa đang tất bật chuẩn bị cho năm học mới thì mấy ngày nay, Sỹ vẫn đang đạp xe xuôi ngược khắp nơi để tìm một công việc làm thêm với hi vọng gom góp được một khoản tiền để làm thủ tục nhập học đầu năm. Ngồi thất thần trong căn phòng trọ mới thuê, giọng Sỹ đứt quãng: "Còn hơn 20 ngày nữa chị ạ. Trong khoảng thời gian ấy, nếu như em không kiếm đủ số tiền 3,5 triệu đồng thì em đành phải dừng việc học…".
6aa_fjpu
Nguyễn Văn Sỹ đang phải tìm việc làm thêm gom góp hơn 3,5 triệu đồng để nhập học.
Trước đó, ngày 4/9, Sỹ bắt xe buýt từ nhà ra ĐH Bách khoa Đà Nẵng nhập học ngành Kỹ thuật xây dựng công trình giao thông với số điểm 21,75 nhưng khi đến nơi, Sỹ hoàn toàn bất ngờ với số tiền nhập học quá lớn nằm ngoài khả năng của gia đình mình.
"Khi đến trường làm thủ tục, em mới nhận được giấy báo và hoảng hốt khi nhìn thấy số tiền phải nộp lên đến hơn 4,6 triệu đồng. Khi ra Đà Nẵng, mẹ bán hơn nửa tạ thóc được gần 300 ngàn rồi đưa cho em đóng tiền học. Nhưng số tiền thiếu quá nhiều nên không làm thủ tục được, em đành trở về" - Sỹ nghẹn giọng.
Không đủ tiền để nộp, Sỹ gọi điện "cầu cứu" đến chị gái của mình đang làm công nhân may mặc cho một xí nghiệp tại xã Điện Ngọc. Nhưng với mức lương công nhân thử việc bèo bọt, chị gái Sỹ cũng không giúp được em mình. Thương em nhưng cô cũng đành đứt ruột khuyên Sỹ nên nghỉ học đi làm phụ giúp gia đình. Sau đó, Sỹ gọi cho mẹ là bà Trần Thị Thảo nhưng bà cũng chỉ biết khóc lên khóc xuống vì không thể xoay đâu ra số tiền lớn như vậy.
Hơn 7 năm nay, nhiều tài sản trong nhà cũng lần lượt cuốn đi để lo tiền thuốc thang cho chồng mắc bệnh xơ gan. Số tiền nợ người thân hàng chục triệu đồng nay vẫn chưa trả được. Ngày Sỹ nhập học, một tạ thóc cuối cùng trong nhà, cũng được chia một nửa bán đi để đưa cho Sỹ nộp học phí.
Thương gia cảnh của em, chị Nguyễn Sinh, người bà con xa của Sỹ đã đồng ý cho em mượn 1,1 triệu đồng và khuyên em đến trường gặp hiệu trưởng xin "khất" học phí. Chị Sinh cho biết: "Tôi thấy em chạy vạy mấy ngày nay nhưng vẫn không ai có thể giúp em. Cả hai bố mẹ em đều mù chữ, sức khỏe yếu nên một mình em cứ tự gồng mình đi vay tiền. Tôi thương vô cùng nhưng chỉ giúp được có vậy".
Ngày 5/9, Sỹ đánh liều đến gặp thầy hiệu trưởng của trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng xin được tạo điều kiện để em có thể kịp thời vào học năm học mới. Sỹ trình bày hoàn cảnh gia đình với lãnh đạo nhà trường và bày tỏ ước mơ theo đuổi con chữ. Cảm thông gia cảnh khó khăn của Sỹ, trường ĐH Bách khoa đã đồng ý để Sỹ đóng trước 1,5 triệu đồng một số khoản đầu năm và cho học tạm đến ngày 1/10. Số tiền còn lại hơn 3,5 triệu đồng, trước ngày 1/10 Sỹ phải đến đóng, nếu không, em sẽ phải dừng việc học.
6ba_lpmt
Bà Trần Thị Thảo lo lắng không biết xoay xở đâu để lo cho con ăn học. Ảnh: Đào Phan.
 
Cố gắng tìm việc để tự lo cho bản thân
Từ những năm cấp ba, Sỹ đã quen với việc đi làm thêm, mỗi dịp Tết em đều phải xa nhà đi làm ở các quán cà phê để kiếm tiền. Từ hôm ra Đà Nẵng, Sỹ vẫn chưa tìm được việc, trong khi hạn chót đóng các khoản tiền sắp hết. Em mong muốn sẽ sớm tìm được một công việc bất kỳ như làm gia sư, nhân viên phục vụ quán nhậu, bốc vác,… để kịp thời đóng đủ số tiền đi học và trang trải việc học về sau.
Ông Lê Văn Hùng - Chủ tịch UBND xã Duy Hòa, huyện Duy Xuyên cho biết:"Gia đình em Nguyễn Văn Sỹ thuộc diện hộ nghèo đặc biệt khó khăn. Nhiều năm nay, Sỹ đến trường nhờ sự hỗ trợ của nhà trường và các thầy cô. Bây giờ em đậu đại học, rất cần sự chung tay giúp đỡ của các tấm lòng hảo tâm để chắp cánh ước mơ cho em".
Mẹ của Sỹ cũng đành gác lại ruộng vườn cho chồng, leo lên chuyến xe buýt cùng con trai để ra Đà Nẵng tìm việc. Bà khóc nghẹn: "Tôi biết làm sao đây, bây giờ ai thuê gì tôi làm tất. Trước mắt, tôi phải kiếm số tiền còn lại để con nộp học rồi sau đó tính đến chuyện ăn học của con trong bốn năm tiếp theo. Cả đời tôi lam lũ, biết chữ nghĩa là cái chi. Nay con hiếu học, tôi không thể nào để con nghỉ được".
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: Em Nguyễn Văn Sỹ, địa chỉ: Số nhà 62/12, Kiệt 144 Nguyễn Lương Bằng (quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng). SĐT: 0120 279 4542. Hoặc Trần Thị Thảo, thôn 5, xã Duy Hòa, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. SĐT: 0121 639 6201.

 

Gập gềnh đường đến trường của 3 chị em mồ côi

Căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi bố mẹ của ba chị em, người chị cả trong nhà đành phải tạm gác giấc mơ vào Đại Học để kiếm tiền nuôi 2 đứa em ăn học.
    Họa vô đơn chí
    Trong căn nhà nhỏ xập xệ nằm cuối xóm 14 (xã Nghi Liên, TP Vinh, Nghệ An) của ba chị em Đặng Thị Huyền Trang (SN 1997) từ những tháng qua thiếu vắng tiếng cười, chỉ có nỗi cô quạnh, mùi khói nhang và những nỗi đau khôn nguôi. Cuối năm 2013, tai họa ập xuống mái ấm của Trang khi cả bố lẫn mẹ đều lần lượt ra đi vì bệnh tật.
    Vừa đi làm về, Trang vội vàng chạy ra vườn hái rau vào nấu cơm để kịp cho 2 đứa em đi học về ăn. Mới 18 tuổi nhưng người chị cả mồ côi này như một người trưởng thành thực sự bởi những trăn trở, lo lắng từ khi mình trở thành người trụ cột chính trong gia đình.
    Trang kể, bố em vốn hay đau yếu nhưng chỉ nghĩ là cơn đau bình thường nên không đi thăm khám mà vẫn cố đi khắp nơi làm phụ hồ. Cuối năm 2013, trong một lần đang trong khi làm việc, bố em bắt đầu thấy đau nhói rồi ngất xỉu, đi khám anh mới biết bị ung thư gan giai đoạn cuối. Nhập viện điều trị được 2 tháng, bố của Trang được trả về rồi qua đời.
    Mất đi người trụ cột trong gia đình, Nguyễn Thị Vĩnh (SN 1976, mẹ của Trang) vừa làm mẹ vừa làm cha để lo ăn học cho ba con. Tưởng chừng nỗi đau đó đã là quá lớn đối với gia đình, nhưng tai họa lại tiếp tục đeo bám khi các bác sỹ cho biết chị bị u máu trong gan. Khối u máu quá lớn choán hết gan nên không thể can thiệp bằng phẫu thuật, chỉ có các giải pháp cầm cự để hạn chế u phát triển.
    Số tiền chữa trị cho chồng chưa kịp trả hết nay lại phải đi vay mướn khắp nơi để chạy chữa bệnh cho chị Vĩnh khiến hoàn cảnh gia đình càng trở nên bị đát. Biết hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhiều lần Trang định bỏ học để đi làm thuê kiếm tiền mua thuốc cho mẹ và cho em ăn học, nhưng chị Vĩnh kiên quyết phản đối và muốn cho các con theo học tới cùng bằng mọi giá.
    1 (1)
    Trang chuẩn bị cơm trưa cho các em
     
    “Rồi mẹ cũng bỏ chúng em mà đi, em không biết phải làm sao nữa. Em thì không sao, có thể tự lo cho mình được nhưng để lo cho cả hai đứa sau nữa thì...”, Trang ngẹn ngào bỏ dở câu nói.
    Nhường giấc mơ cho em
    Mỗi lần vào thắp hương cho bố mẹ, nước mắt của cô bé 18 tuổi lại ùa nhau ra. Trang cho biết, vì mẹ không muốn chị em Trang nghỉ học giữa chừng nên sau khi mẹ mất, cô vẫn gắng gượng vừa đi làm thêm kiếm tiền vừa chăm sóc em. Lâm vào bước đường cùng, nhưng Trang vẫn không bỏ bê việc học của mình. Suốt 3 năm cấp 3, Trang luôn đạt học sinh giỏi toàn diện của trường.
    Cầm giấy báo nhập học trong tay, Trang kính cẩn đem lên khoe với bố mẹ rồi vội vàng giấu kín vào trong tủ. Trong kỳ thi Đại Học vừa qua, người chị cả mồ côi này đã đậu vào Khoa Luật (Đại học Vinh) như mong ước của chị Vĩnh, nhưng để làm trọn được giấc mơ của mẹ thì Trang không còn đủ tự tin.
    2 (1)
    Cầm giấy báo nhập học trong tay nhưng Trang không dám quyết định đi tiếp vì nghĩ cho 2 người em của mình
     
    Ngày làm thủ tục nhập học đã cận kề, nhưng Trang không biết xoay đâu ra tiền để nạp. Dù một lúc xin làm thêm ở hai nơi nhưng với số tiền này cũng chỉ đủ để 3 chị em sống qua ngày và nạp một ít tiền học cho 2 đứa em. “Hai đứa em của em cũng ham học và học tốt lắm. Dù hoàn cảnh có khó khăn tới đâu đi nữa thì em cũng sẽ cố gắng để hai đứa không phải từ bỏ đi giấc mơ của mình”, Trang thỏ thẻ cho biết.
    Mất đi chỗ dựa, anh em họ hàng lại không giúp được gì nhiều, bà ngoại là chỗ dựa duy nhất cho Trang và em trai Đặng Đăng Hoàng học lớp 11 trường THPT Nguyễn Duy Trinh, cùng đứa em út mới 9 tuổi. Thấy Trang vẫn luôn nung nấu giấc mơ vào Đại học của mình, nhiều lần ngoại động viên em tiếp tục đi học, việc chăm sóc các em ở nhà ngoại sẽ lo.
    Nhiều lần em cũng tính nếu đi học thì em lên thành phố kiếm việc làm rồi vừa học vừa làm, từ trường tới nhà cũng chỉ khoảng 10 km nên em sẽ không ở trọ để đỡ thêm chi phí. Nhưng chi phí học Đại học cao rứa em sợ không làm nổi, hơn nữa nếu đi học thì em không có thời gian để chăm sóc cho các em”, Trang nghẹn ngào chia sẻ về tương lại của mình.
    Cầm tờ giấy báo nhập học trong tay, thỉnh thoảng người chị cả này lại ngước nhìn lên bàn thờ của bố mẹ như tha thiết cầu xin một lời khuyên cho bản thân của mình.